Gió nổi lòng ai?
Chiều mồng ba nhà Hiên làm lễ cúng ra tết, cậu cả có chuyện phải lên huyện gấp nên cũng vội vàng làm lễ, thắp hương, ăn vội bữa cơm rồi rời đi luôn. Lúc cậu Bình ra đến cửa thấy chị Hồng đứng đợi sẵn nói gì ấy, mắt chị trông cứ buồn so, mãi sau này Hiên hỏi thì má chị ửng hồng, lưỡng lự mãi không kể. Ra Giêng là vụ lúa mới, gia đinh nhà Hiên lại tất bật ra ruộng gieo mạ để đôi chục ngày nữa đợi mạ cứng cáp rồi đem cấy. Sau tết cái Tún không về nhà, Tiến xin cậu ba giữ nó lại, anh bảo anh có thể nhận ít tiền công đi chỉ cần cậu ba giữ con bé lại đừng đuổi đi. Gian buồng cho gia đinh nhà Hiên rộng cũng chẳng thiếu chỗ cho một cô bé, nhưng mà nhà họ Vũ cũng không thể nhận người ở không được. Vậy nên cậu ba nói cậu sẽ không đuổi con bé, cũng không bớt tiền công của anh Tiến, cậu để cái Tún làm gia nhân phụ việc bưng bê rót nước trong nhà, việc không nặng nên coi như bù cho tiền ăn ở tại nhà Hiên. Hiên nhìn người làm trong nhà đều ra đồng hết, sau tết công việc sổ sách cũng nhiều nên anh ba Hà thời gian này bận tối mặt mũi, anh hai thì lúc nào cũng nhốt mình trong phòng đắm chìm vào sách vở. Người làm trong nhà ai cũng bận rộn, Hiên thở hắt ra một hơi sau đó chạy về buồng thay một bộ đồ tối màu, cô định ra ruộng phụ gieo mạ chứ ở nhà chẳng biết phải làm gì. Sáng cũng theo ra ruộng phụ, từ sớm anh đã đi cắt cỏ về bỏ chuồng trâu rồi nhanh chóng ra làm cùng các anh chứ nắng mưa của trời thì chỉ trời biết, cứ xem nào mà được ngày đẹp là phải tranh thủ làm thôi. Nhưng nay anh Tiến đi theo ra ruộng khác làm, xung quanh toàn mấy người mà Sáng chưa nói chuyện cùng bao giờ, mà anh cũng chẳng mấy khi nói chuyện nên anh cứ cúi người im lặng mà làm mặc cho tiếng nói cười rôm rả xung quanh. “Ơ, cô tư đấy à?” Động tác của Sáng bỗng khựng lại, anh nhìn chăm chú vào nắm mạ trong tay một hồi rồi lại bình thản coi như không có truyện gì mà tiếp tục làm. Chẳng biết trời có hiểu lòng người không chớ mới nắng đẹp đó mà đùng cái lại mưa. Mưa không to lắm nhưng mà cũng chẳng gieo mạ tiếp được nên người làm bắt đầu leo lên bờ ruộng để kiếm chỗ trú. Chẳng biết sao Sáng lại đánh mắt sang chỗ cô tư, mưa hắt làm hai bên tóc mai ướt dính lên gò má cô hơi phiếm hồng. Sáng hoảng, anh vội vàng đánh mắt đi. Mưa cũng chẳng lâu lắm, chỉ chốc lát là tạnh, mọi người lại lục đục quay lại ruộng, tranh thủ làm xong sớm thì có thêm thời gian rảnh rỗi trước ngày cấy mạ. Mà hình như cái Na nhận ra Hiên lại bỏ ra ruộng, con bé cầm theo một cái khăn đi tìm cô tư, vừa thấy cô, khuôn mặt cái Na nhăn nhó: "Cô tư lại ra ruộng rồi, cô đừng để ngấm nước mưa kẻo ốm. Bà Mai đun sẵn nước nóng, bà kêu em ra gọi cô tư về, cô mau về đi kẻo đổ bệnh là chết." "Cô tư về tắm luôn nhé em đi hãm cho cô một bình nước vối, qua bà Mai mới mua thêm ít cam thảo đấy ạ." Nói thế thôi mà tối đấy Hiên bệnh thật. Gần sáng tự dưng Hiên tỉnh, cả người nóng hầm hập, đau như bị ai đánh. Hiên cứ trằn trọc, người hết nóng lại lạnh, nghẹt cả mũi, thở mãi không ra hơi. Phải đến lúc cái Na đi qua gõ cửa rồi nghe thấy Hiên ho, con bé lo quá nên đẩy cửa vào mới phát hiện ra Hiên bị sốt. Con bé hốt hoảng đi tìm bà Mai, bà Mai lại sai người làm nhanh nhẹn chạy đi tìm thầy thuốc. "Không cần lo quá làm gì, là cảm bình thường thôi!" Đợi thầy đi rồi cậu ba kêu người làm lui hết ra ngoài. Đến lúc trong phòng chỉ còn lại mỗi mấy anh em cậu ba mới đưa tay dí dí vào trán Hiên mắng nhưng vẫn cố đè nén để giọng xuống, sợ to tiếng quá mà làm cô đau đầu. "Lớn bằng từng này rồi mà vẫn để dính mưa rồi ốm à? Em còn để bị bệnh lần nữa là anh không cho em ra đồng nữa đâu đấy. Em xem, có được bao lâu đâu mà cứ ra đồng về lại có chuyện?" Cậu ba Hà thở dài, cậu nói thêm vài câu nữa rồi kéo tay anh hai đi để cho Hiên còn nghỉ ngơi. Trước khi rời khỏi cửa buồng cậu còn không quên cấm Hiên mấy ngày tới không được ra khỏi nhà, dám trốn đi là từ nay về sau cậu không cho đi đâu nữa. May mắn là Hiên quả thật chỉ bị cảm nhẹ, uống thuốc ngủ nghỉ đầy đủ khoảng hai ngày là cô khỏe hẳn. Nhưng mà anh ba vẫn chưa thả cô đi. Hiên buồn thiu, loanh quanh trong căn phòng cũng chỉ có chừng bấy thứ. Chị Hồng chiều tối qua có chạy sang thăm Hiên, còn kể cậu cả Bình tặng chị bộ đồ thêu mà chị thích, nói là để đổi với cái khăn tay của chị. Lúc nói về chuyện ấy Hiên thấy đôi mắt chị sáng lấp lánh còn cong cong cười. Chị Hồng còn kể cả mấy chuyện mà chị nghe đồn dạo gần đây, nhưng chị ngồi nói chuyện với Hiên chỉ được một lát lại vội về nấu cơm nước cho thầy. Độ đâu đó năm ngày sau từ hôm Hiên bị ốm cậu ba Hà mới thôi cấm cửa cô. Việc gieo mạ ở ngoài đồng cũng xong nên người làm cũng chẳng mấy bận rộn. Buổi chiều được hôm trời đẹp, gió mát nên Hiên rủ cái Na ra ngoài bãi cỏ mà đám trẻ hay dẫn trâu ra để thả diều. Cái Na qua xem thấy anh Tiến cũng đang rảnh nên nó rủ anh theo, Sáng cũng bị anh túm áo lôi đi không cho từ chối. Cái diều sáo trúc Hiên nhờ người đặt làm rồi để ở sân sau từ năm trước, chẳng biết sao cứ lu bu mãi nên cũng quên mất. Cánh diều dài khoảng năm thước, anh Tiến vác lên chạy thoăn thoắt ra bãi đất trống. "Cái Tún đâu rồi anh Tiến biết không, nay em không thấy nó trong buồng." Anh Tiến suy nghĩ một chút rồi thở hắt ra một hơi: "Mấy nay cậu ba bận, nó chắc loanh quanh phụ bưng nước với bê sổ sách rồi." Cánh diều được cái gió đẹp nên bay cao lắm, Hiên ngửa cổ nhìn, lắng tai nghe tiếng sáo diều mà lòng nhẹ bẫng. Bất giác Hiên ngân nga một điệu hát xưa, giọng cô rất nhỏ, tiếng hát trong trẻo như bị gió chiều cuốn đi. Trời cao, mây trắng, đồng cỏ xanh, giọng hát theo cơn gió trong lành như cuồn cuộn vào lòng ai từng trận gió dữ. Sáng ngẩn người nghe Hiên hát, cả người cô như được ánh nắng ấm áp phủ lên, rực rỡ nhưng cũng thật mong manh. Anh vô thức nắm chặt vạt áo đến nhăn nhúm, chặt đến mức anh không nhận ra trong lòng bàn tay đã hằn đỏ đến sắp bật máu. "Anh Sáng sao thế?" Bốn người bọn họ cứ ở ngoài bãi đất chơi thả diều đến tận lúc sập tối mới quay về, đợi tắm rửa xong là vừa hay có cơm ăn luôn. Ăn cơm xong cái Na với chị Lành gom bát ra giếng rửa, con bé Tún cũng theo hai chị ra nhưng bị bắt ngồi một bên nhìn. Cái Na vừa dội nước vào bát, vừa quay ra nói chuyện với cái Tún đang ngồi một bên ôm lấy đầu gối. "Dạo này thấy em bận thế, có mệt lắm không? Có gì nhớ kêu chị nhé!" "Đừng nói to thế, khéo mà bị nghe thấy lại bị mắng đấy." Mấy bữa nay ngoài đồng không có mấy việc, Sáng lại quay về việc coi sóc đàn trâu. Anh nhìn con trâu cái thấy bụng nó lại to ra một chút rồi. "Anh Sáng ơi!" "Em nghe anh Tiến nói anh Sáng biết chữ, anh Sáng dạy em được không?" "Em nhờ anh Tiến ấy, anh Tiến cũng biết chữ mà." "Chữ anh em xấu như ma, đọc truyện cho em còn thấy vấp thì dạy sao được. Anh Sáng đồng ý dạy em nhé?" |
20 |