Mưa mùa hạ
Xuân tàn, hạ qua, thu đi, đông tới, bốn mùa cứ lần lượt lướt qua êm ả chỉ để lại chút buồn vương. Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt cái Sáng đã đến làm ở nhà Hiên được hai năm. Không phải sống trong cái đói, cái lạnh, lại đang độ tuổi phát triển nên Sáng cao nhanh lắm, còn cao hơn cả anh Tiến rồi. Anh không còn là thằng nhóc gầy rộc da bọc xương mặc bộ quần áo như chùm bao tải nữa, anh cao phổng lên, làn da phơi nắng nhiều nên ngăm ngăm, trán cao, mày rậm, đôi mắt sáng. Anh vác trên vai hai bao cám lớn đem chất vào trong góc của cái chòi chứa. Đương mùa hè nên nắng lên sớm, đến ngang buổi sáng là mặt trời đã lên cao, ve kêu râm ran từng hồi nhộn nhịp. Sáng đưa tay quệt ngang mồ hôi đang chảy xuống ở trán, anh thở hắt ra một hơi. Giờ vẫn còn sớm mà trời đã oi bức ngột ngạt, không biết đến giữa trưa còn nóng đến mức nào nữa. Giá mà giờ trời cho đổ một cơn mưa để gột đi cái nóng nực này. "Anh Sáng ơi, nghỉ một chút uống hớp nước lá cho mát rồi làm tiếp ạ." Hai năm trước lúc mà Sáng từ chối không dạy chữ, cái Tún lại quay ra tìm Na để học. Nhưng mà cái Na tự thấy đầu óc chẳng thông minh, cô tư dạy nó bao nhiêu thì nó nhớ chữ được chữ mất nên cũng chẳng chỉ được gì nhiều. Cái Tún nhìn Sáng rồi lại nhìn cốc nước trong tay, chần chờ một chút rồi nó để lên cái bờ tường cao ngang hông. Ban nãy nó thấy Sáng mồ hôi nhễ nhại nên mới tranh thủ đi rót cho anh cốc nước, chứ nó còn phải nhanh nhanh qua nhặt rau với Na nữa. Cái Na ngồi giữa đống rau vừa mới hái ở ngoài vườn vào, nghe bảo buổi tối cậu cả Bình về còn có thêm vài vị khách, nghe nói là khách quý nên phải chuẩn bị thật tươm tất. Nó ngồi nhặt rau mồng tơi để lát đem xào, cô tư thích mồng tơi xào lắm. Lúc cái Tún quay lại, nó liếc nhìn một chút rồi lại tiếp tục nhặt rau, hình như muốn nói gì đó nhưng mãi chẳng biết bắt đầu ra sao. Nghĩ một hồi, nó hỏi: "Em để ý anh Sáng phải không Tún?" "Vâng ạ." Cái Na vừa cúi đầu làm việc vừa thả hồn theo mây. Anh Sáng làm ở đây mấy năm nên có lẽ nó cũng hiểu anh chút chút, tính anh ít nói, còn hơi lạnh nhạt, nhưng mà tâm anh tốt, cũng thật thà nữa. Nghe bảo ngày xưa anh trộm vặt ở ngoài chợ, nhưng nó biết tại hồi đó anh khổ, anh đói nên anh làm liều, chớ ở đây ai nói sao anh làm vậy, chả nề hà bao giờ. Nó cũng chưa từng thấy anh nói dối, mắt anh lúc nào cũng dửng dưng, hình như anh chẳng thực sự quan tâm gì cả. Cái Na hơi lo, nếu như mà cái Tún thích anh Sáng mà bị anh lạnh nhạt thì lại buồn. Nhưng nó cũng yên dạ một chút, tại anh Sáng vậy nhưng lại tốt, anh chăm chỉ chất phác ra phết mà. "Chị Na?" "Chị Na thích anh em phải không?" "Thích cái gì, vớ va vớ vẩn!" "Em nói đùa đấy, chị Na bộc lộ hết ra mặt rồi. Chị nhìn em này, cứ thẳng thắn mạnh dạn thôi chứ có gì đâu nhỉ!" Cái Tún nhìn cái Na hoảng loạn thì ôm bụng cười, càng bị cười mặt cái Na càng nóng, đỏ lựng cả lên. Sáng bê thêm hai bao tải cuối cùng vào trong kho chứa, anh nhìn cốc nước để sẵn ở trên bệ tường, khẽ thở dài một hơi. Nhìn biểu hiện dạo gần đây của cái Tún anh thừa biết nó đang nghĩ gì, sống ngót chục năm ở cái nơi kia nên anh dễ nhìn ra tình cảm của người khác, dù có giấu thì nhìn vào mắt cũng hiểu được. Nhưng mà cái Tún còn nhỏ, nó mới bắt đầu vào cái tuổi biết gọi là “thích”, có lẽ nó đối với anh chỉ là tình cảm nhất thời thôi. Vậy nên dù có biết thì Sáng vẫn giữ im lặng, đợi cho đợt tình cảm này qua đi là sẽ ổn. Sáng uống hết cốc nước rồi nhớ ra hình như ban nãy ông Dần nhờ chạy ra chợ mua về một nải chuối, ông còn dặn mua nải nào trông đẹp chút để còn đãi khách. Anh cầm cái cốc rỗng đem xuống bếp rồi nhanh chóng chạy ra chợ không sợ muộn rồi lại không chọn được nải ưng ý, nhỡ may mà chuối xấu làm phật lòng khách quý của cậu cả thì chết. Trời buổi trưa hè nắng chói chang, Sáng với lấy cái nón mê rồi còn chẳng thèm thả ống quần xuống mà chạy luôn đi. Chợ họp sớm, đến giờ này thì cũng gần tan hết, anh tìm thấy một người phụ nữ đội cái thúng đựng chuối lên đầu hình như định ra về. Sáng lên tiếng gọi người phụ nữ lại, chị ta quay đầu nhìn rồi cười xởi lởi: "Cậu muốn mua chuối à? Cậu may đấy, tôi còn đúng nải này nữa thôi là hết." "Anh Sáng đấy à?" Sáng ngẩng lên nhìn Hiên, anh hơi nheo mắt lại vì mặt trời ban trưa chói quá. "Cô tư ạ." "Nếu anh định mua chuối thì không cần đâu, tôi mua rồi." "Sao cô chủ lại tự mình đi chợ thế?" Tôi nghĩ nên có ít hoa quả tiếp khách, vừa hay mùa này chuối ăn rất ngon nên mua luôn. Mà sao anh Sáng cũng ra đây mua chuối thế? "Anh không sao đấy chứ?" Cũng không biết là ông trời có nghe thấy suy nghĩ của anh ban sáng hay không mà mới còn nắng đó, chẳng chút báo trước nào mây đen kéo đến rồi trời đổ mưa. Hai người nhanh chóng chạy vào một cái lán dựng tạm ở bên ruộng, cái lán mà người nông dân dùng để nghỉ ngơi ăn uống buổi trưa. Trong lán chẳng có ai, có lẽ người làm ở mấy ruộng xung quanh xong việc sớm nên về nhà chứ không nghỉ lại. Cứ nghĩ là mưa đến nhanh thì đi cũng nhanh, hai người tính trú trong chốc lát rồi về. Thế mà không hiểu sao mưa ngày một lớn, cái lán lợp mái bằng lá cọ vẫn còn vài chỗ hở không cản hết được, mưa bắt đầu rơi xuống làm ướt cả một vùng. Lúc này Sáng mới để ý là Hiên đi đầu không ra chợ, ban nãy trời nắng chói đến nhức đầu như vậy mà cô không tỏ vẻ khó chịu gì. Anh chần chờ một lúc rồi cất tiếng: "Cô tư… Hay là cô lấy nón của tôi đội vào, đừng để bị ướt." "Vậy cô tư cầm giúp tôi gói kẹo một chút được không?" Sáng nhấc cái nón trên đầu mình ra rồi đội lên cho Hiên, sau đó anh lấy lại cái gói kẹo rồi ngoảnh đi chỗ khác. Hiên sững người, cô nhìn anh, nhưng hình như anh đang giả vờ làm lơ cô, mà từ chối mãi lại kì nên Hiên cúi đầu nhìn bóng bóng nước, khe khẽ nói cảm ơn. Sáng liếc nhìn Hiên, nhìn cái nón lớn che mất hình ảnh cô. Lúc câu cảm ơn của Hiên lẫn trong tiếng mưa rào lọt vào tai anh trong lòng cứ nhộn nhạo cả lên. Bất giác anh cười, nụ cười đến anh còn chẳng nhận ra. |
20 |