Khách quý
Mưa một hồi lâu rồi mới tạnh. Mưa vừa dứt Sáng đã cầm đồ đi trước giống như đang chạy trốn. Anh cao, bước chân dài nên Hiên chẳng theo kịp. Về đến nhà, bà Mai thấy Hiên ướt rượt, vội vàng đi nhóm lửa đun nước rồi bảo Hiên ngồi trước bếp cho ấm, đợi có nước thì đi tắm luôn. Bà bảo hè thì hè chứ để ngấm mưa thì cũng vẫn ốm như thường, lại nhớ đến trận ốm đợt trước bị cậu ba Hà cấm cửa nên Hiên chỉ lẳng lặng làm theo lời bà nói. Chiều tối thì cậu cả Bình mới về, nhưng mà cậu về có mình chứ chẳng có thêm ai trên xe cả. Cậu hai ngồi trong phòng khách của gian nhà chính đọc sách đợi, nghe thấy tiếng xe của cậu cả liền đi ra. Cậu hai ngó ra sau lưng cậu Bình, hỏi: "Sao anh cho người về bảo nay có khách?" Khoảng nửa canh giờ sau khi cậu cả về thì khách đến. Gia đinh trong nhà đều được dặn không được đi lên khu nhà trên trừ vài người được ông Dần phân công, nhưng cái Na, cái Tún với mấy chị dưới bếp vẫn tò mò không biết vị khác từ huyện xuống của cậu cả “quý” đến mức nào. Họ rủ rỉ kéo nhau ra một góc sân giếng, cái chỗ có một ngách nhỏ đi lên được sân chính để nhòm lên xem. Xe vừa vào sân cả đám liền nín thở nhìn xem ai đến, dẫu sao cứ quanh quẩn ở trong làng nên họ cũng tò mò mấy người “sang” mặt ngang mũi dọc ra sao ấy. Người trên xe vừa bước xuống lập tức làm mấy đứa cái Na sững sờ, quả nhiên là người “quý”, nhìn đã thấy cao sang quyền quý. Khách đến là một tiểu thơ trẻ mặc bộ áo the màu lam nhạt, tóc vấn cao, trên tai, trên cổ đều đeo trang sức vàng. Từ trên xuống dưới của vị tiểu thơ ấy làm cho người làm của gia đình Hiên lóa cả mắt, dù sao thì cô cậu chủ của họ lúc nào cũng ăn mặc giản đơn. Trong bữa cơm cậu cả cũng chỉ nói mấy lời khách sáo, thi thoảng đáp lại mấy câu với vị khách quý kia. Lúc về cô gái ấy còn quay lại, mỉm cười duyên với mấy anh em Hiên, giọng nhỏ nhẹ: "Cảm ơn vì bữa cơm hôm nay. Mấy nữa có dịp lại ghé thăm các em." Trước khi quay đi vị tiểu thơ còn híp mắt cười nhìn cậu cả Bình, cô đưa tay vén mấy lọn tóc mai ra sau tai, dáng vẻ nom bẽn lẽn ngượng ngùng lắm. "Anh Bình, mấy nữa lên huyện lại nhớ qua thăm em nhé." Đợi một hồi cho vị khách kia đi xa ông Dần mới lại xuống bếp kêu người làm lên nhà thu gom bát đĩa xuống dọn. Lúc ở sân trên vừa dọn vừa đếm bát đĩa mà chị Lành cứ bứt rứt hết cả người. Đợi mãi mới thu gom xong xuống giếng, chị kéo tay cái Na, hỏi nhỏ: "Sao, vị khách đó mặt ngang mũi dọc thế nào?" Cái Na nghĩ một chút rồi đáp: "Em cũng chẳng dám nhìn nhiều, nhưng mà nom cũng đẹp, mà tiểu thơ nhà nào chẳng đẹp. Có cái là trên môi cô ấy bôi cái gì đỏ đỏ trông lạ lắm." "Thế rồi không rửa bát đi à mà cứ ngồi rúc rích nói chuyện ở đấy?" Cái Na với chị Lành giật bắn cả người, nhanh lẹ quay ra múc nước rửa chén. Đợi bà Mai đi rồi cái Na lại vừa rửa bát, vừa nghiêng người về phía chị Lành nói tiếp: "Nhưng mà em thấy cái cô ấy nhìn cậu cả lạ lắm, cứ chăm chăm mãi. Mà cứ mỗi lần nói chuyện với cậu cả mắt cứ hấp háy, giọng ra chiều nũng nịu kì lắm." Trong buồng của cậu cả Bình, cậu hai Thành vẫn cầm quyển sách ngồi cạnh cái bàn gỗ vừa đọc vừa chờ cậu cả. Đợi đến lúc cậu cả bước vào, cậu Thành liền đặt sách xuống, nói: "Sao tiểu thơ nhà ông huyện lại đến nhà mình làm khách thế?" "Không biết, ông huyện kêu anh là nay tiểu thơ đến làm khách, còn lí do thì chẳng nói rõ." "Anh không biết, không nói gì thì anh không biết, cứ để xem đã." "Em không cần lo, nếu có chuyện thì anh vẫn biết phải làm gì rồi. Em đấy, lúc nào cũng nghĩ nhiều." "Thế anh có ở nhà lâu không?" "Chắc cũng một thời gian đấy, anh chưa đi luôn đâu." Hôm sau từ sớm chị Hồng đã đợi Hiên ngoài cổng. Rõ là chị cũng chẳng hẹn trước, còn may Hiên ra ngoài không thì chẳng biết chị chờ đến lúc nào. Chị Hồng kéo Hiên về nhà mình, trông chị cứ lấm lét ngó đông ngó tây một lúc rồi mới cất tiếng: "Hôm qua có tiểu thơ nào đến làm khách hả em?" Chẳng biết cậu cả Bình sang từ lúc nào, cậu cứ đứng ở ngoài cổng nhà chị Hồng một hồi lâu. Cũng không biết là cậu có nghe thấy câu hỏi của chị không, nhưng hình như cậu thoáng cười. Cậu đem vào một đĩa bánh cốm, trông mặt cậu tươi vui lắm. "Ơ em tư cũng đang ở đây à, vừa hay có bánh anh mua về, hai chị em vừa ăn vừa nói chuyện nhé." Đợi Hiên về rồi chị gạt vội giọt nước mắt trực lăn xuống. Chị còn cố dụi mạnh thêm vài cái nữa nhưng bị một bàn tay nắm lấy cổ tay chị ngăn lại. Chị ngước đôi mắt đỏ hoe lên, ngỡ ngàng: "Cậu Bình!" "Cậu, cậu sang có việc gì không?" "Hồng đừng lo gì nha." "Em lớn lên cùng tôi từ nhỏ mà còn không hiểu tôi à?" Cổ tay của chị lại bị nắm lấy, cậu Bình bước nhanh mấy bước đứng trước mặt chị, cậu hỏi: "Hồng ơi, Hồng có thương tôi không?" "Vậy em không thương tôi à, cũng được. Nhưng mà tôi lại thương em hết lòng hết dạ thì phải làm sao đây? Hồng ơi, tôi đem cả tim cả phổi đều cho hết em, tôi thương em nhường này mà sao mãi em chẳng tỏ?" |
20 |