Nói chuyện cưới xin
Mắt chị Hồng lại đỏ hoe, chị phải lấy hơi mấy lần mới tìm thấy cái giọng nói đã lạc đâu mất. Giọng chị nghẹn ngào: "Nhưng mà em có gì đáng để cậu thương đâu?" "Thương thì thương thôi chứ cần gì lí do?" "Ai nói em không xứng? Với tôi em là cô gái quý giá nhất, đẹp đẽ nhất trên đời này. Chẳng lẽ em không tin lời tôi sao? Từng bấy thứ tôi thể hiện, đến tỏ tình cũng nói rồi chẳng nhẽ còn là giả?" Cậu cả Bình cười, chê chị mít ướt. Cậu lấy khăn tay tỉ mỉ lau đi từng giọt nước mắt của chị. Cậu bảo: "Vậy nên em đừng lo lắng, cũng đừng buồn. Đợi tôi, chỉ chút nữa thôi, tôi bưng cau trầu lễ lớn qua xin thầy cho em làm vợ tôi." Hình như cậu Bình đọc được suy nghĩ của chị, cậu hơi nhíu mày cười không biết phải làm sao. Cái “dịp khác” mà tiểu thơ nhà ông huyện nói cũng chẳng lâu lắm, lần này sang đây trông có vẻ rầm rộ hơn nhiều. Cô ấy đến mà cũng chẳng báo trước, phải mãi đến giữa làng có người làm nhà họ Vũ nhận ra mới vội vội vàng vàng chạy về báo tin. Xe vừa dừng ở trước cổng thì gia đinh nhà ông huyện định tìm một người làm nhờ họ báo nhà có khách. Ấy vậy mà còn chưa cả kịp báo thì cậu cả, cậu hai đã từ trong phòng khách đi ra. "Ơ sao anh biết em đến mà ra đón, có phải anh cũng nhớ mong em nên mới đoán được phải không?" "Bẩm ngài ạ." "Mời ngài với cô, cậu vào nhà dùng trà." Cậu ba Hà từ khi nghe báo có khách đến đã giục người làm nhanh chóng đi chuẩn bị bữa trưa. Nhưng mà tại ông huyện với công tử, tiểu thơ nhà ông đến bất ngờ quá nên muốn xong ngay cũng chẳng được. Phải qua một canh giờ sau cơm nước mới được bưng lên tươm tất. Ông huyện nhìn qua một lượt bốn anh em Hiên, ánh mắt ông như đánh giá một chút rồi nói: "Mấy cô cậu còn trẻ mà có thể tự xây dựng cơ ngơi như này cũng thật có tài." "Nhân đây mấy anh em cậu Bình đông đủ thì ta cũng chẳng quanh co. Số là con gái ta vừa ý cậu nhà, cậu Bình thì tuổi trẻ có tài cũng vừa vừa chấp nhận là xứng với con bé. Hay thế này, hai nhà chọn ngày lành tháng tốt để hai người trẻ được về một mối." "Nhưng tôi lại hơi quá tuổi rồi, cô nhà ngài còn trẻ như vậy, tôi không xứng." "Còn có gì để nghĩ nữa, thành con rể nhà quan lại chả phúc lắm." "Vâng, nếu…" "Ai cho mày chạy vào chen ngang ông với cậu nói chuyện? Ai làm gì mày mà như ma đuổi thế?" "Về, không có cưới xin gì nữa!" "Về!" Cậu hai Thành gắp lấy một đũa rau cho vào bát mình, đánh mắt nhìn ra ngoài cổng, hỏi: "Thật đấy à anh?" Ở trên xe trở về trên huyện, cô tiểu thơ phụng phịu nom bộ giận dỗi nhìn ông huyện: "Thầy, sao tự dưng lại về?" Hình như tin đồn lan đến tai chị Hồng, buổi chiều chắc là chị chạy thẳng từ đồng về, tay vẫn dính bùn, quần vẫn xắn cao. Lúc đứng trước mặt cậu Bình chị mới nhận ra mình đang lấm lem nên ngượng chín. Nhưng mà không có thời gian để ngượng, chị ngập ngừng mãi rồi hỏi: "Cậu, cậu cả, cái chuyện mà người ta đồn là thật ạ?" "Nhỡ thật thì sao?" Cậu hai cũng đi từ trong nhà ra, cười với chị Hồng một cái rồi nhìn chằm chằm vào cậu cả Bình. "Đây là cách mà anh nói ấy hả?" "Nhưng nhỡ người ta tưởng thật thì sao cậu?" Cậu cả Bình ở nhà thêm vài hôm là lại đi, cậu bảo cậu còn nhiều việc chưa giải quyết xong. Cậu cố làm một mối lớn để kiếm nhiều cho mấy em cậu cuộc sống tốt hơn, và cho cả gia đình nhỏ của cậu và chị Hồng nữa. Cứ thế ầm ĩ mất mấy hôm rồi cuộc sống lại trở về yên ả như cũ. Sáng tháo dây buộc chuồng trâu ra rồi vào dội nước dọn dẹp sạch đống thải trong chuồng. Đợi dọn xong rồi anh mới quay ra lấy liềm gặt cỏ về cho trâu ăn. Mấy nay thời tiết thất thường, mưa lại nhiều nên bãi cỏ nào cũng ngập úng lầy lội, với cả trời cứ sầm sì chả biết lúc nào đổ mưa nên anh không dẫn trâu ra ngoài. Bên sườn anh có con trâu nhỏ rúc vào, nó lấy cái sừng ngắn ngủn cọ cọ vào lưng anh. Hơn một năm trước thì con trâu cái mà cô tư kêu là có bụng sinh. Hôm đấy bọn anh Tiến cái Na loạn hết lên, con trâu không hiểu sao mãi không sinh được, trông nó đau đớn lắm. Bà Mai phải chạy sang tìm người phụ nữ có kinh nghiệm trong làng để giúp nó, đợi trâu đẻ xong người phụ nữ vừa lấy tay áo lau mồ hôi vừa cười: "Con nghé này to phết, sau khoẻ lắm đây." "Anh Sáng ơi, anh có ở đây không?" "Trong bếp có ít đỗ đen, em xin bà Mai rồi nấu ít chè cho mọi người. Anh Sáng ăn chè cho mát ạ." Nhưng mà Sáng đoán sai rồi, anh vừa đi là con bé buồn so. Chả qua nó giống anh Tiến ở cái cứng đầu cứng cổ nên cứ chạy theo anh Sáng hoài. Con bé thở dài một hơi cầm theo bát chè quay về bếp. Thấy nó quay về, bà Mai chỉ vào cái khay đựng ấm trà với một cái chén kêu nó đem lên nhà trên cho cậu ba. Nó vâng dạ nhưng tâm hồn cứ treo ngược cành cây, vô thức để cả bát chè mà nó nấu đem lên nhà trên. |
20 |