Cảm giác "yêu"
Lúc cái Tún bê khay nước lên cho cậu ba thì cậu nhíu mày, bấy giờ con bé mới nhận ra mình trót đem cả bát chè đỗ đen theo. Nó lúng túng tính bưng xuống bếp thì cậu cản, cậu kêu cứ để đấy cho cậu. Mặc dù con bé chẳng hiểu gì nhưng từ khi vào làm nó đã sợ cậu ba, cậu kêu vậy sao nó dám cãi. Tranh thủ trời còn chưa kịp mưa, Sáng cầm liềm ra đồng phát cỏ. Anh còn đem theo mấy nắm cơm với muối vừng theo đặng buổi trưa nghỉ luôn lại ngoài chòi đỡ mất công về. Lúa vừa gặt xong nên Sáng phải theo các anh ra ruộng cày với cả phát cỏ dại để mấy nữa còn cấy vụ mới. "Mấy anh ơi, nghỉ tay một lát thôi." "Cô tư ra chợ mua ít hoa quả, dặn em đem ra cho các anh ăn lấy sức." Mấy người thanh niên dưới ruộng tay vẫn dính bùn quệt ngang mặt, các anh nhe răng cười cảm ơn rồi xoa xoa tay vào nhau leo lên bờ ruộng. Sáng chưa định nghỉ, anh định tranh thủ làm xong sớm chút nào hay chút ấy nhưng bị các anh kéo lên theo. Anh Tiến nhặt lấy quả ổi to nhất trong giỏ, lau mấy cái vào vạt áo rồi đưa cho Sáng: "Này ăn đi, cứ chăm chăm làm việc mãi. Mà không ăn khéo cô chủ buồn đấy." "Ôi dào, lại mưa rồi." Trong chòi có năm sáu người thanh niên, mấy anh đều lớn hơn anh Tiến, còn Sáng là thằng nhỏ nhất ở đây. Có anh vừa nhai ổi nhồm nhoàm vừa cảm thán: "Ở đây tốt thật đấy, chủ tốt lại còn được ăn ngon nữa." Anh ta cầm quả ổi cắn dở quay sang nhìn Sáng: "Hình như chú vào là làm luôn ở đây phải không? Tốt số đấy! Hồi trước anh làm ở nhà khác động tí là bị chửi, động tí là bị trừ tiền công. Mà hồi đấy á anh ăn còn chả no chứ nói chi là có đồ hoa quả như giờ." "Lườm gì anh?" Tiến kệ chẳng thèm trả lời, anh quay sang quan sát sắc mặt của Sáng. Nói cái gì mà may chứ, trước thằng Sáng sống còn khổ, còn nhục gớm ấy. Nhưng mà cũng chẳng trách được, trong nhà cũng không có mấy ai biết trước Sáng làm gì. Chỉ có cô cậu chủ, ông Dần bà Mai, anh với cái Na biết thôi. Đáng ra anh cũng không biết, chẳng qua lỡ may nghe thấy lúc cậu ba nói chuyện với ông Dần thôi. Mấy thanh niên ngồi với nhau nói chuyện rồi cười ầm ĩ, sau không biết đang nói cái gì lại quay về chuyện của cô cậu chủ. Có thằng bảo: "Không biết bao giờ các cậu mới lập gia đình nhỉ? Mong là các mợ về vừa hiền vừa tốt như cô tư. Lại nói, các cậu thương cô tư như thế, cô tư cũng đẹp thế, không biết phải quý công tử nào mới vừa mắt cô, vừa ý các cậu nhỉ?" "Chú đói lắm hay sao vậy?" Trời buổi chiều mưa mãi, thấy cũng chả đợi tạnh được nên mấy anh kéo nhau về. Mưa cũng được, để mấy bữa đất mềm cấy cho dễ. Nhưng mà mưa to cứ tạt ầm ầm vào mấy bụi cây nhìn mà nẫu cả ruột. Chẳng có việc gì làm, tự dưng Sáng lại nhớ đến cái sở thích vẽ của bản thân. Anh về buồng lôi giấy bút ra rồi đốt đèn ngồi lại luôn trong phòng chứ chẳng ra ngoài. Mấy anh đi qua thi thoảng ngó vào xem Sáng một cái, nghĩ mà khó hiểu, cứ quanh quẩn ở cái chốn mặt nhìn đất lưng ngó trời thì biết lắm chữ nghĩa rồi có mấy cái tài để mà làm chi? Hồi mới vào ông Dần cũng kêu các anh học ít con chữ nhưng mà các anh kệ, thà bỏ thời gian ra mà làm nhiều việc hơn, làm tốt rồi cậu ba tăng tiền công cho. Dường như trong tiếng mưa có tiếng sáo trúc, tiếng sáo lúc được lúc mất bị màn mưa rào vùi lấp. Anh Tiến từ ngoài bước vào, đầu anh vẫn mướt nước, nhỏ xuống làm ướt cả một vùng cổ áo. Anh ngó ra ngoài nhìn về hướng nhà trên, chỗ có buồng của cô cậu chủ. "Hình như là tiếng sáo của cô tư thì phải, lâu lắm rồi mới nghe lại, tiếc là bị mưa át mất rồi. Mà chú vẽ gì thế Sáng?" Sáng nắm chặt cây bút trong tay, anh hình như có thể nghe rõ tiếng sáo của Hiên, anh như có thể nhìn thấy ánh mắt sáng ngời cùng sự chăm chú của cô. Tay anh bất giác di chuyển, đến lúc nhận ra rồi nhìn lại, dù mới chỉ là những nét phác thảo ban đầu nhưng vẫn có thể nhìn ra ở giữa bức tranh của anh có một cô gái với mái tóc dài ngồi trước hiên nhà thổi sáo. Tim anh đập mạnh, anh hoảng loạn, tay luống cuống cầm tờ giấy lên rồi vò đến khi nhàu nát. Mưa cứ dai dẳng mãi chẳng dứt, đến lúc tạnh hẳn là đã tối muộn. Trong buồng dành cho gia đinh mấy anh đã sớm vào giấc. Sáng chẳng hiểu sao cứ trằn trọc mãi không ngủ được nên anh bỏ ra ngoài. Cả ngày nay mưa sầm sì mà tối trời lại trong, lại đẹp quá, bầu trời sáng rực ngập ánh sao. Trông vầy hẳn là mai sẽ có cái nắng to đây. Hôm sau anh tỉnh dậy múc nước rửa mặt từ tờ mờ sáng, cũng tại qua chẳng ngủ được tí nào, mà nằm lâu thì nhức lưng nên gà gáy cái là anh dậy luôn. Anh ra sau nhà mở cửa thả đàn gà ra vườn rồi rải cho chúng nó ít thóc, lại quay ra chăn luôn đàn vịt, việc này anh làm nhiều nên quen tay rồi. Lúc tính đến dọn chuồng trâu rồi tranh thủ dẫn cả đàn trâu ra ngoài thả ở chỗ đồng cỏ thì thấy ông Dần ra, ông cũng có tuổi rồi nên chợp mắt chẳng được mấy, sáng nào cũng thức sớm nhất. Ông Dần đấm lưng thùm thụp mấy cái rồi mới nhìn thấy Sáng. Ông vẫy tay kêu anh lại, dặn: "Mày định đi chăn trâu hả, đi đi. Nhưng mà để con kia lại nhé, đừng cho nó ăn. Cứ để nó đấy để chiều tối còn mổ trâu." "Không, nó già yếu rồi." Anh gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi lại quay đi dọn dẹp chuồng trâu rồi dắt ra đồng. Anh cứ thả trâu tự do khoảng một canh giờ đến lúc trời sáng hẳn thì lại dẫn quay về. Giữa đường có gặp bọn thằng Tuất cũng đang dắt trâu ra nhưng nhìn thấy anh bọn nó lại lảng đi chứ không mở mồm xéo xắt nữa. Chắc là tại nửa năm trước chúng nó đến gây sự rồi bị anh với anh Tiến đập cho một trận nên nhớ đời rồi. Mà dù sao thì giờ anh còn cao to hơn nó nên thằng Tuất có né được thì còn lâu nó mới gặp anh, chả qua là sống cùng làng có muốn không gặp được cũng khó, mà nếu bỏ chạy thì hèn quá nên nó phải coi như không nhìn thấy anh, lẳng lặng đi ngang qua. Lúc về đến cổng Sáng gặp cái Tún đang đứng sẵn ở đó, hình như anh đoán được là nó đang chờ anh. Đợi anh đếm đủ trâu rồi buộc lại chuồng, nó chạy tới, đon đả nói: "Anh Sáng hôm nay thức sớm thế, em đem bánh bao nhân thịt cho anh, anh rửa tay rồi ăn đi. Bánh là em với chị Na làm đấy." "Sau không cần phải đem ra cho tôi đâu, người em phải hầu là cô cậu chủ mà." Anh không nhận lấy đĩa bánh bao mà nhìn thẳng vào con bé, lần đầu tiên trong suốt hai năm anh thẳng thắn đối diện với cái Tún chứ không phải là lịch sự đáp vài câu rồi vội vàng làm việc. "Em là em anh Tiến nên tôi không muốn nói, nhưng mà em đừng dính dáng đến tôi nữa. Tại…" |
20 |