Sơn Nam Trấn Ký

Vị tướng quân bị lưu đày

Dược sư bạch tạng bị hiểu lầm thành yêu quái, trong ngục giam nghe tin vị tướng quân bị lưu đày vừa đến nhậm chức tại trấn Sơn Nam.

Tiếng gió lạnh lẽo lùa qua những mái rơm mục, mang theo cái vị nồng của bùn sông và hơi ẩm đặc trưng đất Trấn Sơn Nam. Khắp các quán trà, chợ búa, trên những con đường làng, người ta truyền tai nhau một tin tức vừa mới truyền đến phủ Khoái Châu, nhanh như gió đã trở thành một tấm lưới giăng kín toàn cõi nơi đây, len lỏi đến mọi nẻo đường trên khắp làng quê phố thị. Dường như tin tức lọt ra từ một trận chiến hỗn loạn chốn triều cương, ở nơi đó, long tranh hổ đấu, lưỡng bại câu thương, kẻ bại trận chỉ đành lui về một cõi, lặng lẽ ngồi trên thuyền mộc, cùng vài tùy tùng thân cận, trang bị đơn sơ, xuôi dòng Nhị Hà về Sơn Nam quy ẩn.

“Nghe chưa? Viên đại nhân bị thương nặng sau khi cứu giá, nay được điều về Trấn Sơn Nam dưỡng thương đấy.”

Một người đàn ông trung niên bên cạnh vừa nhấp chén trà, vừa khẽ cau mày nói:

“Viên đại nhân ư? Người từng hộ giá giữa trăm vạn quân, từng khiến quân địch kinh hồn bạt vía đó sao? Nay ngài ấy bị thương nặng, liệu còn đủ sức giữ yên nơi này không?”

Gã thương nhân cười nhạt, giọng khẽ hạ xuống:

“Từng là cánh tay phải đắc lực bên cạnh Hoàng Thượng, nay lại bị điều về Sơn Nam xa xôi? Phải chăng triều đình chỉ muốn ngài ấy rời xa kinh thành?”

Một lão nông gầy gò, mái tóc lốm đốm bạc, bật cười khẽ:

“Hầy, ta nghe danh vị tướng quân này đã lâu, Sơn Nam nay đã loạn lạc đủ rồi, chúng ta chính là cần một người như ngài ấy, trấn định lại nơi đây.”

Nhưng không phải ai cũng đồng tình. Một thanh niên khoác áo nâu, mặt mày từng trải, nhếch môi cười lạnh:

“Hắn ta rốt cuộc là kẻ cản đường hay là cơ hội?”

Một kẻ khác, đôi mắt cú vọ ánh lên tia nhìn tính toán, gật gù:

“Mãnh hổ bị thương, rốt cuộc là đáng sợ hay dễ xơi đây nhỉ?”

Tiếng gió thu lạnh lẽo lùa qua cánh đồng, cuốn theo những lời xì xào miên man không dứt.

Dưới bóng hoàng hôn, một đoàn xe ngựa mang cờ hiệu triều đình chậm rãi tiến vào cổng thành. Đoàn người vốn là trung tâm của sự bàn tán, nhưng tuyệt nhiên đi đến đâu, không gian lập tức tĩnh lặng đến đó, con đường đến phủ Tây Trấn yên ắng lạ thường, mọi sự phỏng đoán, dè chừng, nghi hoặc hay thăm dò đều diễn ra trong lặng lẽ, khiến họ buộc phải cảnh giác cao độ hơn, như cầm lái một chiếc xe ngựa đơn độc xuyên qua khu rừng đen thăm thẳm. Qua khu chợ yên tĩnh đó, chỉ còn tiếng vó ngựa lộc cộc trên nền đá xanh vang vọng giữa phố phường, cùng những ánh nhìn khó dò cứ chăm chăm dõi theo không dứt.

Bên trong xe, Viên Hà Vân ngồi thẳng lưng, tay đặt trên chuôi kiếm. Áo bào sẫm màu phủ nhẹ trên vai, đằng sau lưng là vết thương nặng do đại đao chém xuống, hãy còn chưa lành. Nhưng tuy là vậy, đường xa mòn mỏi, vượt núi vượt sông, thần thái ngài vẫn uy nghiêm không đổi, khuôn mặt bình tĩnh sắc lạnh tựa như một pho tượng đồng đúc. 

Nếu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hẳn ngài sẽ thấy những gương mặt lấm lem tò mò dõi theo, thấy những ánh mắt dè chừng, kính nể xen lẫn nghi hoặc, nhưng dường như suốt cả đoạn đường, không ai vô tình chạm phải ánh mắt của ngài ấy. Cư dân trong phủ Khoái truyền ra lời đồn rằng, suốt cả đoạn đường, Viên đại nhân chỉ nhìn một hướng thẳng về phía trước, ánh mắt đăm chiêu như chất chứa đầy rẫy những nỗi niềm khó tỏ, mà dường như nhiều hơn cả... là sự thất vọng.



Tận sâu trong nhà lao phủ Khoái, những binh sĩ gác ngục cũng không nằm ngoài tầm ảnh hưởng của những lời đồn đại.

Một tên lính trẻ cười cợt, vừa lau thanh đao vừa nói với đồng bọn:

“Viên đại nhân mà cũng có ngày bị thương nặng phải về đây dưỡng bệnh à?”

Tên lính già hơn khẽ hừ một tiếng:

“Chớ vội kết luận. Mãnh hổ bị thương... vẫn có thể cắn chết người.”

Xa hơn một chút, trong căn phòng biệt giam tăm tối, một nữ phạm nhân vểnh tai lên, đôi mắt như sáng rực trong bóng tối.

Lời đồn lan đến tai nàng như một cơn gió mát giữa đêm lạnh.

Viên đại nhân?

Vị quan võ lẫy lừng ấy đến Trấn Sơn Nam sao?

Môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.



Dương Ánh Thiết ngồi tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, đôi mắt sắc sảo nhìn lên ánh đèn dầu leo lét ngoài song sắt.

Để mà nói về lí do nàng bị giam trong ngục tối này thì lại là một tình huống oái oăm vô cùng. Người mà nàng vừa cứu chữa kia, dù ăn mặc khêu gợi như kĩ nữ, nhưng hóa ra lại chính là một phu nhân quyền quý. 

"Tại sao một người phụ nữ có địa vị như vậy lại không giữ tiết hạnh mà ở chốn phong trần này?"

Nhìn phản ứng của tên quan phủ, nàng chợt hiểu ra mình đã biết được một bí mật nhơ nhuốc ẩn sau đó. Có lẽ vì vậy, ngay khi vừa cứu chữa phu nhân xong, Ánh Thiết lại vô duyên vô cớ bị quan binh tống thẳng vào lao tù.

Trong đêm tối, lời đồn đại của đám lính canh thi thoảng vọng qua:

"Xem bộ dạng da tóc trắng bạch của ả ta, chắc đúng là yêu nữ thật rồi."

"Huyền Môn Giáo nói ả dùng tà thuật lên phu nhân đấy."

Nàng nghe vậy thì thở dài cười khổ:
"Đúng là lũ mê tín ngu muội. Lương tâm mà cho phép là ta đã mặc kệ bà ấy luôn rồi."

Đa phu nhân lâm vào hiểm cảnh không phải do tà thuật hay bệnh cũ tái phát như mọi người nghĩ. Bà ta bị hạ độc.

Ánh Thiết chỉ làm đúng thiên chức của mình mà thôi. Vậy mà giờ đây, chính người mà nàng đã cố sức cứu về từ Quỷ Môn Quan, lại chẳng hé ra một lời minh oan cho nàng.


Người hầu nói bà ta phát bệnh đột ngột trong phòng riêng, sắc mặt đỏ bừng, mồ hôi lạnh đổ đầy trán, khó thở, thần trí bất minh. Kẻ đồn rằng yêu ma quỷ ám, đám cho rằng độc dược hại thân.

Sau khi khám xét kĩ lưỡng, Dương Ánh Thiết nhận ra đây là triệu chứng của một loại kì độc pha lẫn với xuân tửu.

Nàng liếc nhìn quan huyện.

Ông ta nghe báo án mới biết phu nhân trúng độc ở đây, biểu cảm lạnh nhạt càng chứng tỏ lời đồn phu phụ nhà hắn "đồng sàng dị mộng" lâu nay là thật.

Nếu vậy, thứ rượu tình này, Đa phu nhân đã uống cùng ai?

Lúc vạch tay áo bà ta lên để kiểm tra, Dương Ánh Thiết không nhận thấy dấu hiệu giằng co, chứng tỏ Đa phu nhân đã say mê cạn chén rượu tình, mà không hề hay biết tử thần đang đợi.

Nàng cúi xuống khẽ ngửi hơi rượu còn sót lại. Mùi hương này... nàng đã gặp ở đâu đó rồi.

Đây là hương liệu có nguồn gốc từ Tây Vực, được đám con buôn đồn thổi như là thiên dược vạn năng, nhưng người hành y chân chính thường không dùng vì nó chẳng khác gì một con dao hai lưỡi. Nhưng cái danh tiên đơn diệu dược khiến chúng trở thành món hàng được giới thượng lưu u mê săn đón. Và đám người bá chiếm con đường buôn bán chúng chính là Huyền Môn Giáo - đám tà ma ngoại đạo chuyên buôn thần bán thánh khét tiếng tại chốn Sơn Nam.

Nói cách khác, vụ đầu độc Đa phu nhân ít nhiều có dính líu đến chúng.

Nàng đứng đó, bất chợt thốt ra ba chữ "hợp hoan tửu", rồi lặng lẽ quan sát phản ứng của những người có mặt trong phòng, rồi bắt gặp khoảnh khắc lúng túng của tên người hầu, cả quan huyện cũng thoáng sững lại một nhịp.

Họ biết điều gì đó. 

Trong tâm trí của nàng, bức tranh mờ ảo dần hiện nên rõ nét: kẻ hạ độc khả năng chính là tên nhân tình của bà ta.

Đa phu nhân cùng hắn say men tình nồng, nghe hắn hứa hẹn bao lời mật ngọt. Nhưng thứ chờ đợi bà ta lại là một âm mưu thâm hiểm xóa tan giấc mộng phù hoa, để lại hơi tàn nơi cửa tử.

Khoảnh khắc Đa phu nhân thoát khỏi cơn mê sảng, nàng chỉ kịp nghe bà ta thều thào đứt quãng:

"Cứu... ta..."

Và rồi, để cho bí mật nhơ nhuốc kia mãi chìm vào trong đêm tối, nàng bị quan phủ tống giam vào ngục. Trong khi đó, phía ngoài nhà giam, tiếng hò hét của đám cuồng đạo Huyền Môn Giáo tìm đến tận nơi, mượn cớ trừ yêu, vu vạ cho nàng, gây áp lực lên quan phủ, đòi phải dùng máu nàng ta để hiến tế thần linh.

Dương Ánh Thiết chậm rãi mở mắt, trong bóng tối đặc quánh của chốn lao tù, ánh nhìn sắc lạnh của nàng thoáng lóe lên một tia suy tính sâu xa. Cuộc đời hành y phiêu bạt đã kinh qua bao nan kiếp, do không ít lần bị cuốn vào những góc khuất tanh tưởi trên khắp thế gian. Thế nhưng động phải những thế lực lớn trong vùng như quan phủ và giáo phái có đến hàng trăm hàng ngàn tín đồ cuồng bạo, thì quả thật là một thế cờ nan giải gấp muôn phần.


Dương Ánh Thiết đang suy tính về sự việc thì chợt nghe tiếng bước chân. Một tên lính canh mặc áo nâu xám, nhưng hành động lén lút và ánh mắt gian tà, mang một khay đồ ăn đến trước cửa ngục.

Nàng lặng lẽ nhìn thức ăn trước mặt, rồi nhìn kẻ vừa mang nó đến. Hắn đứng đó, ánh mắt không giấu nổi vẻ chờ đợi.

Dương Ánh Thiết đưa tay nâng bát canh nóng lên, hít nhẹ một hơi, với kinh nghiệm dày dạn, nàng nhanh chóng nhận ra bát canh này đã bị giở trò, nhưng đối với người mang thể trạng bách độc bất xâm như nàng ta thì chẳng khác gì gãi ngứa.

“Mùi này... Chậc, trò cũ rích.”

Nàng cầm thìa, ung dung húp một ngụm canh nóng hổi.

Tên lính canh nheo mắt nhìn chằm chằm, trông thấy nàng ăn mà trong lòng không khỏi đắc ý.

"Tốt! Cứ ăn đi! Không bao lâu nữa, ngươi sẽ lăn ra co giật, sùi bọt mép mà chết thôi!"


Dương Ánh Thiết thong thả ăn bữa tối như thường, thậm chí còn thầm cảm thán mùi vị cũng không tệ, lại nhón tay gắp một miếng cà muối, bỏ vào miệng, nhai ngon lành.

Tên lính canh vừa hồi hộp vừa vui mừng chờ đợi, không kìm được mà siết chặt nắm tay.

Một khắc… hai khắc… rồi một canh giờ trôi qua.

Tên lính đã bắt đầu sốt ruột. Hắn cố nén cơn bứt rứt, giả vờ tựa vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng thực chất vẫn len lén liếc nhìn nàng.

Dương Ánh Thiết vẫn chưa ngủ, chỉ ngồi một góc trong nhà lao, chán nản thò ngón tay vẽ vài đường vẩn vơ trên đất.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu, khẽ vươn vai một cái, ánh mắt nàng như xuyên qua kẻ đang đứng sau cánh cửa.

“Đại nhân à, ngài ngồi đó cả buổi tối rồi, không mệt sao?”

Tên lính giật bắn người. Hắn không tin vào mắt mình. Cơn nghi hoặc bùng lên. Hắn rủa thầm:

"Sao ả vẫn còn cười được?! Hay là bọn Huyền Môn Giáo đã lừa hắn? Bữa ăn này không có độc hay sao?"

Không thể đợi thêm nữa, hắn hậm hực đứng dậy, kéo khay thức ăn thừa ra ngoài.

Hắn bực tức đá tung khay thức ăn, bát cơm canh vương vãi xuống đất. Nghe mùi đồ ăn, một con chuột đói từ đâu lao tới, len lén gặm lấy phần ăn thừa.

Hắn khoanh tay đứng nhìn.

Con chuột nhỏ bé cắm đầu ăn, cái đuôi ngoe nguẩy, tiếng "chít chít" lôi kéo một đám chuột nhắt cùng nhau bu tới giành phần.

Tên lính chép miệng.

“Đúng là chẳng có độc gì cả.”

Nhưng chưa kịp dứt lời, từng con chuột bỗng rít lên dữ dội, mắt trợn trắng, bốn chân co giật, rồi từng con từng con cứ thế rũ ra chết ngay dưới chân hắn.

Không gian bỗng trở nên im lặng đến rợn người, chỉ còn mùi tử khí tanh hôi bốc lên.

Tên lính mặt mày tái mét, trán đổ đầy mồ hôi lạnh.

Hắn lắp bắp, giọng khản đặc:

“Có... có độc thật ư? Vậy sao ả...”

Hắn quay phắt lại, trừng mắt nhìn vào trong ngục.

Dương Ánh Thiết đã sớm dựa lưng vào tường, đôi mắt lấp lánh ánh trăng như đôi ngọc sáng.

Thấy hắn thất kinh đến mức hồn xiêu phách lạc, nàng khẽ nghiêng đầu, mỉm cười đầy ẩn ý, chẳng mảy may bận tâm thêm. Rồi nàng quay lưng đi, bình thản ngước nhìn vầng trăng mờ lấp ló bên ngoài song sắt, đôi vai khẽ cựa quậy, như đang tìm một tư thế ngả lưng sao cho khoan khoái nhất.

Tên lính nọ sợ hãi như nhìn thấy quỷ nhập tràng, hắn chậm rãi bò lồm cồm trên mặt đất, hoang mang lùi về đằng sau, ánh mắt dại ra, không dám rời mắt khỏi nàng cho đến khi lê xác ra khỏi căn ngục tối. Vừa ra khỏi cửa, hắn quay đầu chạy thục mạng, miệng không ngừng lẩm bẩm "yêu quái, yêu quái" khiến đám lính canh giật mình khó hiểu nhìn theo.

Dân Sơn Nam quả thực sùng bái thần thánh đến mức mù quáng. Ở cái nơi này, dường như bất cứ cái kì công khổ luyện, năng lực bất phàm, đều mặc nhiên bị gán cho cái danh yêu ma quỷ quái. Dương Ánh Thiết chỉ phì cười rồi thở dài tự nói với chính mình:
"Lại thêm một thằng đần nữa."



0

Bình luận

Cá Rán

Cá Rán

Bắt mạch không phát hiện ra độc đâu nhé:))) Thường sẽ có nhiều hơn một cách để phát hiẹn độc so với thầy thuốc hồi ấy.

Cồn trong rượu có thể ức chế thần kinh, đồng nghĩa với việc có thể hiệp đồng, đối kháng với chất độc có thể kích thích hoặc ức chế thần kinh kia gây chết người chứ không có việc nạn nhân có thể sống các thứ như vậy đâu nhé, như thế sẽ bị sai logic với dược lý cơ bản ấy.

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này