Tìm đường sinh trong tử lộ
Cảnh báo
Truyện hoàn toàn hư cấu, không dựa trên bất cứ nhân vật hay sự kiện có thật nào, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên
| Trong thư phòng, ánh đèn lồng hắt lên những mảng sáng tối loang lổ in trên vách gỗ. Quan huyện Bùi Chấn ngồi thẳng trên ghế lớn, ánh mắt nặng trĩu. Đối diện hắn, Đa phu nhân cúi đầu, hai tay bấu chặt vào nhau, khẽ run lên vì sợ hãi. Hắn chậm rãi mở lời, giọng trầm thấp nhưng đầy áp lực: "Cuốn sổ cái đó đâu?" Đa phu nhân giật mình, nhưng vẫn cố giữ giọng điệu yếu ớt: "Đại nhân… thiếp không hiểu người đang nói gì…" Sắc mặt bà trắng bệch như không còn giọt máu, môi mím chặt. Ánh mắt lảng tránh sự nghi vấn của chồng: "Thiếp… không biết…" Bùi Chấn cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao: "Không biết? Con yêu nữ kia còn nhận ra đây là độc dược từ Huyền Môn Giáo, ngươi dâm tiện u mê để chúng thao túng, có biết chúng là loài lang sói khát máu thế nào không?" Đa phu nhân cắn môi đến bật máu, cúi đầu sâu hơn. Bùi Chấn không dừng lại: "Cuốn sổ cái chúng đang tìm kiếm, chính là vinh hoa phú quý, sơn hào hải vị, nhung lụa gấm son mà ngươi đương khoác lên người, và hơn hết cũng chính là cái mạng này của ta." Đa phu nhân rùng mình, ánh mắt dao động dữ dội. "Là ai?" Hắn nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt ghim chặt lấy bà. Một hồi lâu sau, Đa phu nhân mới nghẹn ngào đáp: "Là… Trương Cảnh…" Bùi Chấn khép chặt đôi mi, hít sâu một hơi để nén cơn thịnh nộ. Tên gian phu tiếp cận dụ dỗ vợ hắn giao ra cuốn sổ cái, lại là Trương Cảnh, một môn đồ của Huyền Môn Giáo từng được hắn hết lòng tin tưởng. Khi mở mắt ra lần nữa, cơn giận đã dịu đi, thay vào đó, bộ não cáo già của hắn đã lóe lên một mưu đồ hòng lật ngược thế cờ. Hắn trầm giọng gọi: "Người đâu." Một tên sai nha bước vào, cúi đầu chờ lệnh. "Giam phu nhân vào hậu viện. Kẻ nào dám bén mảng tới gần, hoặc để bà ta bước ra ngoài nửa bước, chém không tha!" Đa phu nhân ngẩng lên, hoảng sợ, van nài không thôi: "Phu quân! Thiếp… thiếp thật sự không biết chuyện lại đến mức này! Xin hãy tha cho thiếp một con đường sống..." "Ngươi câm mồm đi!" Bùi Chấn phất tay áo, dứt khoát quay đi, không chút lưu tình. Đêm đó, khi Bùi Chấn còn đang suy tính, một tên lính hớt hải chạy vào. "Đại nhân! Cấp báo!" "Nói!" "Đám thuộc hạ sơ suất, để lọt người của Huyền Môn Giáo trà trộn vào. Chúng đưa cơm tẩm độc cho con yêu nữ kia, ả ta chẳng chút nghi ngờ, đã ăn rồi." "Mau gọi đại phu. Không thể để ả chết được!" Bùi Chấn vội vàng ra lệnh cho đám thuộc hạ, hai tay nắm chặt thành quyền, hớt hải chạy về phía nhà lao, vừa đi vừa nói: "Lũ bàng môn tà đạo đó là đám hạ lưu không từ thủ đoạn, dám ngang nhiên ra tay ngay trong phủ nha của ta. Ả bây giờ ra sao rồi? Còn sống không?" "Bẩm quan." Tên lính canh khẩn trương theo sau hắn, sợ hãi nói. "Quân lính đi qua kiểm tra thấy ả đang nằm yên bất động trong nhà lao, khả năng là lành ít dữ nhiều rồi." Tên lính nói xong vội cúi đầu, không dám thở mạnh. Ngay lúc đó, một đám lính canh áp giải tên hạ độc khi nãy, đã bị đánh tới mức hồn xiêu phách lạc, mang quẳng xuống trước mặt họ. Bùi Chấn vốn đã nghi ngờ Huyền Môn Giáo có ý đồ bất chính, nhưng vẫn giữ thái độ hợp tác để tránh đối đầu trực diện. Nhưng bây giờ, bọn chúng lại ngang nhiên vuốt râu hùm, hòng hạ sát phạm nhân bị giam trong tay hắn. Đây rõ ràng là sự thách thức trắng trợn. Hắn không thể để chuyện này tiếp diễn. Trong ngục thất, bóng tối đặc quánh như mực. Chỉ có ánh đuốc mờ nhạt bên ngoài hắt vào khe cửa, soi lên dáng vẻ trông có vẻ rũ rượi và mỏi mệt của Dương Ánh Thiết. Từ dãy hành lang, tiếng hai gã lính canh trò chuyện vang lên: “Viên đại nhân đang ở phủ Tây Trấn, ngày mai sẽ đến đây.” “Có vẻ đây là lệ thường hử? Nghe nói võ tướng đến đâu cũng phải ghé yết kiến quan phủ địa phương.” “Nói nhảm nhí gì vậy?” Gã lính thấp giọng, tỏ vẻ am hiểu. “Quan phủ mới là người phải tiếp đón ngài ấy thật long trọng. Viên đại nhân là công thần cứu giá, dù bị thương gần như tàn phế vẫn nhận được sủng ái hoàng ân. Ngài ấy đi đến đâu, quan viên ở đó đều phải mở tiệc đón tiếp, dâng sổ sách binh lực trình lên, nghe ngài ấy duyệt xét.” “Chậc, nói trắng ra là Viên đại nhân sẽ nắm binh quyền ở đây?” “Ít nhất là về danh nghĩa.” Gã lính cười nhạt, hạ giọng thì thầm: “Nhưng ngươi nói xem, mãnh hổ bị thương… có còn nanh vuốt như trước không?” Đôi mắt Dương Ánh Thiết khẽ động, thu trọn từng lời. Một vị võ tướng tàn phế, nhưng nghe tên là gốc rễ cả quan phủ lẫn đám quyền thế đều run lên bần bật? Nếu thế, Viên Hà Vân tuyệt đối không phải kẻ tầm thường. Nàng mím môi, trong đầu loé lên một suy tính. Tại nha môn phủ Khoái, ngọn đèn dầu le lói hắt bóng xuống nền gạch lạnh lẽo. Bùi Chấn cùng đám lính phủ nha đang trên đường đến nhà lao thì một vị khách không mời mà đến - Phó Giáo chủ Huyền Môn Giáo, Lâm Hạc Ngôn - đã đứng sừng sững giữa đại đường như chờ đợi từ trước. Bùi Chấn dừng bước, ánh mắt lạnh tanh nhìn kẻ trước mặt. "Phó Giáo chủ đến giữa lúc khuya muộn thế này là có việc gì?" Giọng hắn đều đều, chẳng chút khách sáo. Lâm Hạc Ngôn khẽ cười, giọng điệu bình thản nhưng hàm chứa sát ý: "Ả thầy thuốc kia, giết đi." Không chút vòng vo, hắn ra lệnh như thể mình là bá chủ vùng đất này. Bùi Chấn chậm rãi vuốt râu, thở ra một hơi dài như thể đang cân nhắc. Hắn khoanh tay nhìn kẻ khiêu khích, nhướn mày hỏi: "Ả dược sư đó đã cứu phu nhân ta một mạng, rốt cuộc đáng tội gì mà phải chết?" Nét cười của Lâm Hạc Ngôn không đổi, nhưng giọng điệu dần trở nên sắc lạnh: "Quan phủ đại nhân, ta chỉ đang giúp ông diệt trừ tai họa thôi." Hắn bước tới một bước, giọng chậm rãi nhưng đầy uy hiếp. "Chuyện xấu hổ của Đa phu nhân đã bị ả khám ra rõ như ban ngày rồi, giữ lại chỉ tổ rước thêm phiền phức cho ngươi mà thôi." Bùi Chấn cười khẩy, cho người quẳng tên gian tế đã hạ độc Dương Ánh Thiết lên trước mặt chúng, rồi lạnh lùng chất vấn: "Nhờ ả dược sư đó, ta mới thấy lâu nay Huyền Môn Giáo lén nhúng tay vào chuyện nhà ta hơi sâu rồi đấy nhỉ?" Nói rồi, hắn mở hầu bao, ném ra trước mặt Lâm Hạc Ngôn một nắm bạc vụn. Dưới ánh lửa chập chờn trong màn đêm tĩnh lặng, khuôn mặt hắn đầy vẻ khinh bỉ và giễu cợt: "Cái này cho Trương Cảnh, coi như cảm ơn hắn đã chăm sóc cho phu nhân nhà ta bấy lâu, hao tổn tinh huyết tới vậy lại chẳng tìm được thứ các người cần, ta cũng thấy có lỗi quá, nhận tạm lấy mua đồ bồi bổ đi nhé." Bị khinh nhờn đến vậy, Lâm Hạc Ngôn cảm thấy không cần duy trì dáng vẻ hòa nhã giả tạo nữa. Vậy nên, hắn cũng nhanh chóng lật bài ngửa luôn: "Trương Cảnh thì đúng là vô dụng thật, nhưng cuốn sổ cái đó, ta đã có được rồi, ngươi không cần phải diễn kịch nữa. Không có ích gì đâu." Một câu nói lạnh lẽo như gió mùa đông tràn vào phòng. Bùi Chấn lặng người quay lại nhìn hắn, dáng vẻ tràn đầy nghi hoặc. Lâm Hạc Ngôn không mấy bận tâm, chỉ thong thả nói rằng: "Từ nay, cuốn sổ cái đó không còn là cái cớ để ngươi đùn đẩy trách nhiệm nữa. Nên nhớ, nếu không tuân theo nghi thức của bản môn, thì cái mạng của tên cẩu quan nhà ngươi chẳng có ý nghĩa gì cả. Huyền Môn Giáo đã khiến Dương Ánh Thiết hiện chân thân là bạch xà, quan phủ lại ra sức bảo vệ ả? Là có ý gì đây?" Theo ý của Lâm Hạc Ngôn, mọi thứ đã được sắp đặt đâu vào đấy. Một "yêu nữ" bị vạch trần bởi Huyền Môn Giáo và chịu hành quyết công khai dưới lệnh của quan phủ sẽ ngày càng củng cố thêm niềm tin lệch lạc vào thần quyền của người dân phủ Khoái, thậm chí là cả trấn Sơn Nam, và ngày càng lan rộng hơn thế nữa. "Giết đi." Lâm Hạc Ngôn lặp lại câu đó một lần nữa, giọng điệu dứt khoát. Bùi Chấn nhìn hắn hồi lâu, nở một nụ cười lạnh nhạt: "Ta không phải thuộc hạ của ngươi, đôi bên đều đang trao đổi lợi ích mà thôi, là các ngươi bội tín trước, đừng trách ta vô tình." Lâm Hạc Ngôn mỉm cười, trong đáy mắt hiện vài phần khinh bỉ: "Quan phủ đại nhân. Ngươi đang nghĩ mình có thể tố giác với quân triều đình để lập công sao? Trừ khi ngươi có bằng chứng trong tay đã." Hắn vừa dứt lời, đám môn đồ sau lưng liền rục rịch giương kiếm, tiếng kim loại sắc bén xoèn xoẹt vang lên trong đêm tối, phản chiếu ánh trăng xanh, lấp loáng trước cửa nhà lao, khiến vị đại phu vừa được mời tới phủ sợ đến hoa cả mắt. Lâm Hạc Ngôn cười lạnh, hắn cầm đầu đội quân tà giáo án ngữ trước cửa nhà lao, mỉm cười nói: "Không còn sổ cái, nhân chứng duy nhất là một con bạch xà thành tinh, ngươi nghĩ ai sẽ tin ngươi đây? Vả lại, Dương Ánh Thiết đã sớm ăn thuốc độc rồi, ả không sống được qua đêm nay đâu, kẻ nào bước qua nhà giam hòng cứu ả chính là bao che yêu quái, Huyền Môn Giáo ta sẽ giết không tha!" Tên này dám đe dọa Bùi Chấn trước mặt thuộc hạ, quả thật là sự khiêu khích trắng trợn. Bùi Chấn không thay đổi sắc mặt, nhưng trong lòng hắn đã tính toán đến hàng trăm mưu kế đối phó. Hắn siết chặt đấm tay, phất áo ra hiệu cho đám lính quan phủ phía sau lập tức gươm giáo sẵn sàng. Đoạn hắn chộp lấy một cây đoản đao từ tay binh sĩ, chỉ vào mặt Lâm Hạc Ngôn rồi nhếch miệng cười lạnh: "Đám tà giáo các ngươi ảo tưởng về quyền lực của mình quá sâu rồi, dám ngang nhiên đạp lên cả Quốc Triều Hình Luật, vũ trang đầy mình xông vào nha phủ cướp ngục. Chỉ riêng tội này, ta có thể tống ngươi vào nhà lao ở đến mạt kiếp rồi." Giữa lúc đầy căng thẳng đó, tên lính được lệnh đi mời đại phu khi nãy lúng túng không biết nên chen lời vào đâu, hắn quan sát một hồi, cuối cùng mới dám lên tiếng: "Bẩm.. bẩm đại nhân. Đại phu tới rồi." "Báo cái gì mà báo? Còn không mau dẫn người vào ngục?" Bùi Chấn nghiến răng quát, rồi vội vàng hiệu lệnh đám lính động thủ. Hai bên lao vào giáp lá cà vô cùng kịch liệt, một bên cố gắng ngăn đại phu cùng quan phủ vào ngục, một bên cố gắng đột phá để dẫn người vào trong. Đại phu được ba tên lính quan phủ hộ tống thành công lọt vào trong nhà lao. Nhưng bên trong nhà lao đã có những dấu chân lạ dẫn trước, nghi là đám cuồng tín của Huyền Môn Giáo đã sớm cử người lẻn vào trong hòng thủ tiêu Dương Ánh Thiết cho chắc, bọn họ vừa chạy vừa hô lớn: "Không cho bất cứ kẻ lạ mặt nào tiếp cận Dương Ánh Thiết! Không được mở cửa nhà lao! Quan đã có lệnh, không được cho kẻ nào tiếp cận Dương Ánh Thiết!" Lính gác từng trạm của nhà lao nghe tiếng hô ngày một rõ dần, những kẻ canh gác gần đó vội đến kiểm tra, thì bắt gặp ngay một tên tà giáo đang vừa chạy đến vừa giương nỏ về phía Dương Ánh Thiết nằm co ro một góc trong nhà lao. Bọn họ vội vàng lao đến trấn áp ngay tên cuồng tín nọ. Vừa kịp lúc, mũi tên phóng ra bị lệch hướng đâm keng một tiếng vào song sắt, khiến Dương Ánh Thiết chợt bừng tỉnh. Nàng giật mình quay đầu lại, ngơ ngác nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài. Trong lao xá, tiếng hàng loạt bàn chân rảo bước tiến tới ngày càng gần. Dương Ánh Thiết ngẩng đầu lên, nhìn cánh cửa nhà giam chậm rãi mở ra. Quan phủ Bùi Chấn trông hơi rũ rượi vì vừa trải qua một trận chiến khốc liệt với bọn tà giáo. Ông ta đứng trước cửa nhà lao, có phần hớt hải, gật đầu ra lệnh cho đại phu mau chóng bước vào kiểm tra. Nàng nhướng mày, lòng lấy làm lạ trước sự quan tâm đột ngột này, nhưng cũng không hỏi, chỉ nghe đại phu nói để ông ta bắt mạch, xem cử chỉ hành động cũng là người thuần thục lành nghề, nên nàng nhắm mắt đưa tay. Đại phu nọ vừa xem mạch tượng vừa chau mày hỏi: "Có phải là khi nãy cô vừa ăn phần cơm cai ngục mang tới không? Bây giờ trong người cảm thấy sao rồi?" "Không sao." Ánh Thiết chỉ khẽ khàng đáp, đại phu xem mạch tượng xong cũng mang nét mặt hơi kinh ngạc nhìn nàng, rồi hỏi: "Nghe nói cô cũng là người hành y, có phải đã sớm phòng bị trước âm mưu của chúng rồi không?" "À, vâng." Ánh Thiết lễ phép trả lời, cứ như vậy cho xong chuyện. Về việc nàng có thể trạng bách độc bất xâm, nói ra người hành y cũng khó mà tin được. Ở một nơi sùng bái thần quyền đến mức cực đoan thế này, người trúng kịch độc mà vẫn bình chân như vại chỉ có thể là yêu tinh thôi. Bùi Chấn đứng thẳng lưng, chắp tay sau lưng, giọng điệu như đang ban phát ân huệ: "Xem như ngươi mạng lớn, nếu không phải đang nằm trong nhà lao của ta, ngươi đã sớm bị Huyền Môn Giáo giết chết mấy lần rồi." Dương Ánh Thiết cũng lười phản ứng, chẳng phải nàng dính vào đống rắc rối này là do mâu thuẫn giữa chúng hay sao? Bùi Chấn hừ lạnh, tiếp tục nói với giọng chính trực lạ thường: "Hẳn là trong khi khám bệnh, ngươi đã tìm ra bằng chứng tố cáo tội ác của Huyền Môn Giáo. Thảo nào chúng ra tay trước, buộc tội ngươi là xà tinh hóa hình, ngày mai muốn lập giàn thiêu, biến ngươi thành ngọn đuốc sống giữa bàn dân thiên hạ. Chính ta đã ra tay chặn đứng ý định tà ác đó rồi. Bổn quan quyết định trả lại thanh danh cho ngươi. Ngày mai, trên công đường, ngươi hãy vạch trần tội ác của Huyền Môn Giáo." Nói đến đây, hắn ra hiệu, lính gác lập tức mang theo một bộ y phục sạch đặt xuống trước mặt nàng. Hắn cao giọng, đầy vẻ chính trực: "Ngươi không cần phải sống trong bóng tối nữa. Từ nay về sau, ngươi sẽ đường đường chính chính là một nữ danh y được quan phủ ta đây đích thân bảo hộ." Dương Ánh Thiết chớp mắt. Chuyện này nói ra thì cả Huyền Môn Giáo và Bùi Chấn đều mất uy tín trước bàn dân thiên hạ, lưỡng bại câu thương, cùng kéo nhau đi chết. Vậy mà hắn ta nói năng hào sảng quá. Nàng nghĩ bụng: "Hay ý hắn là muốn nàng đưa ra lời khai có lợi cho hắn hơn chăng?" Nàng nheo mắt, mỉm cười nhạt: "Ngài đột nhiên tốt bụng thế?" Bùi Chấn nghiêm mặt, giọng điệu kiêu ngạo: "Bổn quan chỉ muốn bảo vệ công đạo." "Công đạo?" Dương Ánh Thiết cười nhẹ. Nàng mới dạt đến Sơn Nam không lâu, nhưng đã sớm hay được Huyền Môn Giáo là những kẻ cuồng tín nắm trong tay quyền hạn vô biên, dùng thần quyền chi phối lũng loạn cả một vùng. Nước Nam vốn trọng tín ngưỡng, nhưng không hề mê tín, chỉ riêng vùng đất này là bị Huyền Môn Giáo dùng thần quyền thao túng. Bọn chúng làm sao có thể hô mưa gọi gió như vậy nếu không có tham quan chống lưng cơ chứ? Qua một chuỗi những chuyện oái oăm mà nàng gặp phải gần đây, là đủ cảm thấy kẻ này không đáng tin rồi. Công đạo của một tên tham quan? Dương Ánh Thiết thật sự không dám mơ tới. Nàng im lặng một lát, rồi nhìn hắn thật lâu. Nàng không tin một tên tham quan như hắn đột nhiên hóa thân thành chính nhân quân tử, mà chỉ cảm thấy mối nguy hiểm đang đến từ mọi phía. Bùi Chấn không muốn cứu nàng, chỉ muốn lợi dụng nàng để kết liễu Huyền Môn Giáo. Nhưng đối đầu với thế lực có căn cơ thâm sâu, giáo chúng đông đảo như vậy, hắn hoàn toàn không có thực lực giữ mình sau cú trở mặt này. Nàng chỉ là một nữ lang y đơn độc, nàng cũng vậy. Nên suy cho cùng, đây là một nước cờ đồng quy vu tận, quan phủ muốn nàng ra đầu sóng ngọn gió giúp hắn có thêm chút lợi thế. Còn Huyền Môn Giáo thì khỏi nói rồi, chúng trực tiếp muốn nàng chết luôn. Cả hai phe đều đang dùng đao kiếm sắc bén kề vào cổ nàng. Dương Ánh Thiết nghĩ ngợi một lát, rồi ngẩng đầu nhìn ánh mắt khinh khỉnh ban ơn nhưng chứa đầy mong chờ của quan phủ, rồi nàng khẽ nhếch môi, vươn tay cầm lấy song sắt, nhẹ nhàng đóng lại. “Cạch.” Ánh mắt của Bùi Chấn dần tối lại như mặt hồ đen thăm thẳm, nhìn theo từng hành động khó hiểu của nàng ta. Ánh Thiết thì lúc đó chỉ bo bo giữ mình, còn cẩn thận bấm khóa lại, lùi về sau một bước. "Ta là xà tinh thật đấy." Giọng nàng nhẹ bẫng. "Cứ thiêu chết ta đi thì hơn." Không ai nghĩ nàng sẽ thẳng thừng từ chối như vậy. Từ xa, Lâm Hạc Ngôn chậm rãi bước vào cùng vài tên tùy tùng còn lành lặn, nhìn thấy cảnh này, hắn bật cười sảng khoái. "Bùi đại nhân, xem ra con cờ của ngươi không ngoan ngoãn như ngươi tưởng rồi." Bùi Chấn tức đến gân xanh nổi đầy trán, quay đầu nhìn gương mặt ngạo nghễ của Ngôn, càng không cam lòng, trừng mắt nhìn Ánh Thiết đang thư thả trong ngục giam, quát lên: "Ngươi loạn trí rồi à? Các đại phu đều công nhận ngoại hình kì dị này của ngươi là do bệnh bạch tạng, ngươi không muốn sống yên ổn làm người, lại muốn chết tức tưởi như yêu quái hay sao?" Lâm Hạc Ngôn khẽ vỗ vai Chấn, kẻ cả nói: "Đại phu có lên tiếng cũng chẳng giúp được gì, trước quyền lực tuyệt đối của Huyền Môn Giáo ta, họ có nói gì đi nữa, kết cục của ả cũng đã được định sẵn rồi." Đoạn quay sang nhìn Ánh Thiết đằng sau song sắt, hắn mỉm cười đầy gian xảo, cũng bằng giọng điệu ban phát ơn huệ như quan phủ Bùi Chấn khi nãy, nói rằng: "Ngươi cứ yên tâm, sau này Huyền Môn Giáo nhất định sẽ lập miếu thờ cho ngươi, tôn ngươi lên làm thánh mẫu Bạch Xà, tha hồ hưởng hương khói đồ cúng đến mãn đời." Bùi Chấn nghiến răng, quay lại nhìn. "Ý ngươi là gì?" Lâm Hạc Ngôn cười nhạt. "Ngay trong ngày mai thôi." Hắn thu lại nụ cười, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao: "Chúng ta sẽ dựng đàn trừ yêu hoành tráng, đích thân quan phủ sẽ đứng ra tuyên cáo tội danh của ả. Một màn hành quyết công khai trước toàn bộ dân chúng. Có như thế, thiên hạ mới tâm phục khẩu phục, củng cố bá quyền của chúng ta." Nếu Bùi Chấn giết nàng theo cách này, thì mọi chuyện coi như xong. Hắn sẽ mãi là con rối bị trói chặt vào thế lực của Huyền Môn Giáo, mặc cho chúng tùy ý sai khiến, mất hết tôn nghiêm. Một lúc sau, Bùi Chấn đột nhiên bật cười. "Lâm Hạc Ngôn, ngươi nghĩ ta ngu xuẩn đến mức ấy sao? Nếu ta giết ả theo ý các ngươi, thì từ nay về sau, ta chính là con chó của Huyền Môn Giáo còn gì?" Câu nói này khiến bầu không khí trong phòng chợt biến thành một màn kịch dai dẳng, không có hồi kết. Lâm Hạc Ngôn nhìn Bùi Chấn, giọng đầy đe dọa. "Mất cuốn sổ cái đó rồi thì ngươi có khác gì một tên cẩu nô tài của bọn ta đâu?" Hắn mỉm cười buông lời lạnh lẽo: "Ngươi nghĩ chỉ một mình ngươi có quyền lực ở Trấn Sơn Nam sao? Ngươi là cái thá gì? Ai cũng có thể thay thế vị trí hiện tại của ngươi, nên tốt nhất đừng nghĩ đến chuyện cầu cứu quân triều đình." Hắn nghiêng đầu, thấp giọng nói tiếp: "Ngươi đã bao che cho chúng ta không ít lần. Nếu triều đình tra xét, ngươi có thoát được không?" Bùi Chấn chết lặng. Lâm Hạc Ngôn nói đúng. Chúng hoàn toàn có thể cấu kết với các quan viên khác để dâng tấu lên triều đình. Hắn đã từng giúp bọn chúng che giấu không ít chuyện. Nếu bị điều tra, dù có mười cái mạng cũng không đủ. Lâm Hạc Ngôn khẽ cười, chắp tay nói: "Ta không muốn Bùi đại nhân đi đến bước đường cùng. Chúng ta vẫn có thể hợp tác, như trước nay vẫn vậy. Chỉ cần đại nhân giết con yêu nữ kia, mọi chuyện sẽ được xóa sạch." Hắn quay người, chậm rãi bước ra cửa. "Huyền Môn giáo đã dựng sẵn giàn hỏa thiêu cùng nghi thức trừ tà long trọng, chỉ chờ quan phủ giao người ra, giờ Ngọ hành quyết. Đừng trễ giờ lành, Bùi đại nhân." Nói rồi, hắn rời đi. Bùi Chấn đứng yên trong bóng tối, ngoài việc trút giận lên song sắt, ném ánh nhìn căm hận về phía Dương Ánh Thiết kia thì hắn chẳng thể làm được gì hơn cả. Nằm trong ngục tối, Dương Ánh Thiết nhắm mắt lại, trầm tư suy nghĩ. Phiên xét xử này, để có cửa sống, cần có một thế lực lớn mạnh hơn, chính trực hơn, một thế lực có khả năng trấn áp được sức ảnh hưởng mạnh mẽ của Huyền Môn Giáo. Và trong tình thế sinh tử ấy, Dương Ánh Thiết chọn kiên định với suy tính này, nàng thầm nuôi hi vọng trở thành ngọn đuốc sống giữa biển người, để phiên hành quyết ngày mai nhất định phải chấn động đến mức khiến người ấy không thể khoanh tay đứng nhìn được. |
0 |
Bình luận
Phong Trần
Mấy chương đầu đã căng rồi.