7
Chương
1k
Lượt xem
7
Theo dõi
30
Quà tặng
[BL] Echo Flutter
Thế gian này vốn chuộng những thứ tròn trịa và lộng lẫy, nhưng sự dịu dàng sâu sắc nhất lại thường đến từ những kẻ rách rưới: Họ gom nhặt từng mảnh vụn của chính mình chỉ để xâu thành một chuỗi bình an trao cho người khác.
Ở chốn Seoul phồn hoa, nơi ánh đèn neon rực rỡ lấn át những góc khuất u tối nhưng chẳng thể xua tan bóng đêm muôn đời ngự trị. Nó nấp sau những tiếng vọng rì rầm, sau mùi khói thuốc tan vào thinh không và sau cả hơi lạnh của loài ma cà rồng cổ xưa, nơi Seo Wolha - một sinh vật bị thời gian bỏ quên - co rúc giữa căn nhà, mục nát và chắt chiu từng mảnh êm đềm nhỏ bé nhất.
Không phải quyền lực cũng chẳng phải vị máu tanh nồng, điều duy nhất khiến một ma cà rồng chấp nhận dấn thân vào chốn trần tục nhơ nhuốc chỉ vỏn vẹn một cái ôm vụng dại và hai chiếc bánh quy bị cháy viền đong đầy hơi ấm. Vết cháy xém lem luốc, mép bánh sứt sẹo nhưng lại gói trọn thứ mật ngọt dịu dàng duy nhất níu giữ cậu với nhân gian. Cậu bước bằng niềm tin thuần khiết nhất, ngây thơ tưởng rằng giọt mồ hôi đổi lấy chiếc bánh ngọt thì thế gian này rồi sẽ dang tay đón lấy cậu bằng một nụ cười dịu dàng.
Rồi định mệnh xô Wolha va vào Jiheon, gieo xuống giữa hai kiếp người đơn độc một mầm sống ngọt ngào. Một linh hồn mang gánh nặng vĩnh cửu của bóng đêm, một bờ vai mang nỗi đau hữu hạn của nhân thế. Hai kiếp người chằng chịt vết thương tựa vào nhau giữa thinh không, đem thứ dịu dàng vụng về nhất ra để xâu chuỗi và lấp đầy những khoảng trống gai góc của đời mình.
Cho đến khi giông bão nổi lên, khi đôi cánh rỉ máu buộc phải đâm xuyên qua bão giông và bản năng quỷ dữ gào thét đòi nuốt chửng lý trí, thứ níu giữ một sinh vật tàn bạo không gục ngã chỉ là một lời hứa bình dị: “Chúng ta còn chưa ăn bánh quy cùng nhau mà…”
Dành cho độc giả trên 17 tuổi
Mục lục
Bình luận
Đoạn trích
Trong suy nghĩ của em, con người là những kẻ to lớn, chỉ thích dùng chân để giẫm lên mọi thứ.
“Rồi cháu và chú sẽ cùng ăn. Cùng ăn bánh quy với nhau.”
Một chút ngán ngẩm thoáng qua trong lòng, không phải vì em, mà vì cái xã hội mục rũa cuối cùng cũng dụ được một đứa như em phải bước chân vào chốn này.
Thì ra em cũng biết sợ. Cái sợ không phải chỉ vì đau hay vì nhục, mà là cái sợ khi bị ép rời xa điều duy nhất em từng tin là đẹp.
Có lẽ tôi đã từng cảm thông, nhưng nuôi sống một con người là điều khó hơn nhiều so với việc trao cho họ một chút tình thương.
Không phải ai rồi cũng sẽ thò tay bỏ tiền vào chiếc nón rách của một kẻ nghèo khổ.
Tôi thích những cảm xúc rất con người này. Yêu, ghét, hờn dỗi, ngại ngùng. Nếu không được trải qua chúng, tôi sẽ tiếc chết mất.
Là con chó trung thành. Của riêng anh.
Con người... họ già nhanh lắm. Đời họ ngắn ngủi đến đáng thương. Nhưng chính sự hữu hạn ấy lại khiến họ rực rỡ, khiến tình yêu trở nên vĩnh hằng. Và tôi - tôi muốn dành điều vĩnh hằng ấy để ôm lấy một con người duy nhất của tôi.
Con người là thuộc về con người.
"Không sao mà, em sẽ đi cùng anh."
Honeybee
tiểu xuyên tuyết
Honeybee
Honeybee
tiểu xuyên tuyết
Honeybee
tiểu xuyên tuyết
Honeybee
Honeybee
Honeybee
tiểu xuyên tuyết
tiểu xuyên tuyết