Số chương
25
Lượt xem
2k
Theo dõi
12
Quà tặng
0
Đánh giá
Sau hàng loạt biến cố diễn ra trên Trái đất, loài người dần mất đi vị thế bá chủ rồi rơi khỏi bánh xe lịch sử. Những yếu tố gây đột biến lan tràn khắp mặt đất tạo cơ hội cho nhiều loài tiến hóa trí tuệ. Vài trăm năm qua đi, những loài tiến hóa ấy tập hợp với nhau cùng xây dựng Nhà nước đầu tiên.
Lại qua cả trăm năm nữa, loài người vắng bóng đã lâu lại xuất hiện một hậu duệ. Một đứa bé con. Chỉ là một đứa bé con nhưng cũng đủ khiến đất bằng dậy sóng...
***
Lời tác giả: Đây là tác phẩm về hậu tận thế nhưng độc giả yên tâm, loài người lúc này còn mỗi bé Sam – nhân vật chính - nên không ai phải chết thêm đâu. Người ta năm tuổi rưỡi đi học lớp vỡ lòng rồi học tiểu học, còn bé Sam thì lên mặt đất khám phá thế giới mới. Đều là học cách tự lập, đi kết bạn mới, làm quen với môi trường mới cả nên cũng dịu dàng thư thả thôi. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Thể loại & Chủ đề
Lưu ý
Ngày ra mắt: 11/10/2024
Bình luận
Đánh giá
4 out of 5 stars
4.33
Dữ liệu đánh giá
-
5 sao
- 2
-
4 sao
- 0
-
3 sao
- 1
-
2 sao
- 0
-
1 sao
- 0
Cho tác giả và các độc giả khác biết cảm nhận của bạn nhé
Thất Tịch
Nguyễn Tâm
Lune Tranquille
Nguyễn Tâm
klyn
Ban đầu, đọc giới thiệu xong mình đã nghĩ rằng câu chuyện sẽ khá tàn khốc và tăm tối. Đúng là chương 1 có chút đượm buồn nhưng cuối chương lại bất ngờ mở ra hy vọng về một chuyến phiêu lưu mới ở thế giới bên ngoài. Đặc biệt là cốt truyện từ chương 3 hoàn toàn ngoài dự đoán của mình, không ngờ lại không phải là chủ đề tận thế mà là thế giới động vật. Mình còn vô cùng... rất rất rất thích cách mà Sam phản ứng với những điều mới lạ mà cô bé chưa từng biết, hay đã biết nhưng lại ngoài sức tưởng tượng. Cười chết mất, "sách vở phải đi đôi với thực tiễn", suy nghĩ của cô bé được viết ở ngôi thứ ba thật sự hài hước. Mình mong chờ những chương kế tiếp và chúc tác giả Nguyễn Tâm sẽ hoàn thành tác phẩm này ạ.
Nguyễn Tâm
Mục lục
Đoạn trích
-
Sam sợ hãi cái nơi gọi là “mặt đất” đó. Mặc kệ cho người lớn kể cho nó bao nhiêu điều tốt đẹp ở nơi đó, cái gì mà thiên đường mà loài người đã đánh mất, nơi ánh sáng tuyệt diệu ngập lối, nơi gió lành thổi căng lồng ngực… Nếu thật sự đáng sống như thế thì tất cả bọn họ đã chẳng phải trốn tránh trong cái xó này.
-
Trong thoáng chốc, bà dường như cảm nhận được nỗi buồn li hương trong những bản nhạc, bài thơ được lưu trong thư viện. Ngày đó, những khắc khoải buồn thương kia chỉ là chữ trên mặt giấy, giờ đây, khi bước chân vào cùng cảnh ngộ, từng từ như dây cuốn lan theo mạch máu làm khắp người bà râm ran, buồn bực.
-
Mỗi lần nhìn mấy cành cây nhỏ xíu còi cọc đấy tôi đều ngưỡng mộ không gian bên trong đó thật khéo xếp đặt, ngày hôm nay mới chỉ trơ cành xanh, vậy mà qua một đêm ngủ dậy, cành xanh đã chi chít búp lá. Phật nói mỗi bông hoa là một thế giới, vậy tôi ngày ngày đang được ngắm hành trình sinh ra một thế giới hay sao? Thế giới bên trong một bông hoa sẽ như thế nào nhỉ?
-
Các ông phải hiểu là, thế giới công bằng bác ái chỉ là mặt trăng các ông muốn vươn tới mà thôi. Còn mặt đất các ông đang dẫm chân lên đây, cái thế giới hiện thực này là thế giới cá lớn nuốt cá bé.
-
Những kẻ đứng ngoài kia la hét không thể hiện được quan điểm của toàn thành phố. Bọn họ chỉ hung hăng và nói to hơn phần còn lại thôi. Không phải tiếng vang nào con nghe thấy cũng là chân lý. Nó có thể là… tiếng rắm.
-
Khi người ta nhận ra mình bất lực với thực tại, họ thường đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho quá khứ và thường tô vẽ quá lên so với năng lực thực tế của họ.